Thỷ ghé thăm ngôi nhà Bàu Chùa đổ nát, cảm nhận nỗi xót xa về thời gian và sự bỏ hoang. Tại đây, cô gặp Đoan, một kiến trúc sư trở về để cải tạo ngôi nhà thành nhà thờ họ, khiến Thỷ tiếc nuối cho vẻ đẹp tự nhiên sắp mất đi. Qua cuộc trò chuyện và cùng nhau "trẩy lá mai", họ chia sẻ quan điểm về cuộc sống, sự hồi sinh và kiến trúc xanh, đồng thời hé lộ quá khứ bỏ nhà ra đi của Thỷ. Hai năm sau, Thỷ tìm thấy bình yên trên đồi mai của riêng mình và tái hòa nhập với gia đình; Đoan xuất hiện, tiết lộ anh đã mua ngọn đồi này để xây dựng một khu nghỉ dưỡng sinh thái, mở ra một tương lai chung cho cả hai.
(QBĐT) – Khung cảnh ngôi nhà đổ nát, với mái ngói vỡ vụn loang lổ rêu phong, gợi lên trong lòng Thỷ một nỗi niềm xót xa. Dường như thời gian đã ngưng đọng trên từng mảng màu cũ kỹ. Cô chậm rãi bước vào bên trong, chạm vào những cột nhà phủ đầy nấm mốc xanh vàng như sáp. Một câu hỏi day dứt hiện lên: những cư dân xưa kia đã vì lẽ gì mà rời bỏ chốn này?
Cô độc giữa lòng cánh đồng trũng sâu, ngôi nhà được người dân địa phương gọi là Bàu Chùa. Chẳng ai rõ nguồn gốc cái tên, nhưng mỗi mùa mưa, khi nước ngập mênh mông biến ngôi nhà thành một ốc đảo nhỏ, nơi cò vạc về đậu trắng xóa, thì những lời đồn thổi về ma quỷ lại rộ lên, khiến nhiều người e ngại lui tới. Khóe môi Thỷ khẽ cong lên một nụ cười thầm: “Khi ta chìm vào giấc ngủ, liệu ma và người có gì khác biệt?” Cô tiếp tục bước, định men theo lối mòn ven ruộng trở về, nhưng một bóng áo lam phất phơ nơi hiên nhà đã níu giữ bước chân cô. Thỷ đắm mình ngắm nhìn chiếc áo ấy đung đưa trong gió, và một câu thơ chợt vút qua tâm trí.
“Hạnh phúc gói trọn trong tà áo đẹp. Một mái nhà bình yên che chở tâm hồn.” Chính nhờ hình ảnh ấy mà Thỷ bất ngờ khám phá ra cây mai cổ thụ nghiêng mình ở góc vườn, ước chừng đã hơn trăm tuổi. Khu vườn còn tô điểm bởi hàng mít ta sai quả, hàng chè xanh mướt và những bụi tường vi rực rỡ. Sự tò mò trỗi dậy mãnh liệt trong Thỷ. Cô dạo một vòng quanh vườn, nhận ra không chỉ một mà nhiều bộ quần áo đang được phơi. Vậy là đã có người đến ở? Một cảm giác lo lắng len lỏi trong lòng cô, bởi ngôi nhà cũ kỹ này ẩn chứa nguy cơ sập đổ bất cứ lúc nào. Cô thầm ước có một câu trả lời, nhưng không gian xung quanh vẫn chìm trong tĩnh lặng. “Giếng này còn nước không nhỉ?” Thỷ tiến lại, cúi mình xuống. Ôi, nước trong vắt! Cô chụm tay lên miệng hét lớn, tiếng vọng làm rung chuyển bụi dương xỉ. Bên cạnh giếng, một thau nước và những lá chè xanh vừa được hái vẫn còn đó.
“Hừm, ai kia, một mình đến chốn này không ngại ư?”
Ngỡ rằng Thỷ sẽ giật mình, nhưng cô chỉ xem lời nói ấy như cơn gió thoảng qua. Nụ cười của cô thoáng chút giễu cợt: “Tôi cố tình đến đây để tìm đấy chứ. Nhưng lại chẳng gặp được ai.”
![]() |
“Vậy anh đang ở đây sao?”
“Phải, tôi mới đến sáng nay.”
“Thì ra là người từ xa trở về.” Thỷ lặng lẽ nhìn ngôi nhà, không nói thêm lời nào.
Anh nhìn vào ánh mắt Thỷ, dường như đã thấu hiểu điều cô đang muốn bày tỏ.
“Đừng lo lắng. Qua Tết, tôi sẽ tháo dỡ toàn bộ và cải tạo lại khu vườn này. Tôi về đây vài ngày để nghiên cứu không gian cho việc thiết kế nhà thờ họ.”
Kỳ lạ thay, dù không phải khu vườn của mình, Thỷ vẫn cảm thấy một nỗi xót xa, nuối tiếc khó tả. Cô hình dung những bờ tường rào kiên cố bằng chai thủy tinh vụn như thể đã làm chai sạn cả tâm hồn con người, những chậu hoa “khôn” được sắp đặt ngăn nắp dọc lối đi, và hương thơm tự nhiên của vườn bị thay thế bởi đủ loại tinh dầu hóa chất…
Thỷ bất giác thở dài.
“Anh sẽ giữ lại cây mai, hàng mít, hàng chè xanh và cả hoa tường vi chứ?”
“Ồ, nhất định rồi!” Thỷ bất giác đặt tay lên vai anh một cách tự nhiên. Từ lúc nào, cách xưng hô giữa họ đã thay đổi, chẳng ai hay biết.
“Ra đây, tôi cho em xem cái này.” Đoan dẫn cô theo lối mòn ra phía vườn sau, nơi có một cái lán – hay đúng hơn, là một chuồng bò cũ. “Em nói đúng, đây là chuồng bò bỏ hoang, giờ đã thành kho chứa củi. Nhờ có chú họ chăm nom, cây cối trong vườn vẫn xanh tốt như vậy.”
Thỷ dõi theo anh: bếp củi kê vững chãi bằng ba phiến đá, nồi nước trên đó đang sôi sùng sục. Anh khéo léo đổ nước vào ấm chè xanh đã được vo sẵn, tráng qua lượt nước đầu, đợi chè ngấm rồi rót ra hai cái bát.
Thỷ mỉm cười thích thú với kiểu uống mộc mạc này, tựa như những anh hùng “Lương Sơn Bạc” ngày xưa. Quả là những suy nghĩ ngông cuồng! Đoan cũng bật cười theo cô. “À, tôi quên chưa hỏi, bấy lâu nay anh ở đâu mà giờ mới về quê vậy?”
“Em có biết đầm Lập An không?”
“Ồ, đó là ‘Tuyệt Tình Cốc’ của cố đô! Nơi ấy thiên nhiên thật tĩnh lặng và vô cùng lãng mạn. Tháng Tư và tháng Bảy là mùa đẹp nhất. Em thích ngắm bình minh trên mặt đầm và cả khoảnh khắc hoàng hôn buông xuống, tạo nên một cột màu vàng cam rực rỡ trên mặt nước. Chỉ một lát nữa thôi, thủy triều rút đi sẽ lộ ra một con đường cát trắng đầy bất ngờ…”
Đoan lặng lẽ ngắm nhìn sự hào hứng của cô, và tự dưng trong lòng anh nảy sinh một ước muốn được dẫn cô đi khám phá nhiều miền đất.
Với tư cách là một kiến trúc sư, anh đã thực hiện vô số chuyến đi khảo sát cả trong và ngoài nước. Các công trình của anh luôn được đánh giá cao về tính thân thiện với môi trường, phản ánh rõ định hướng của anh về lối kiến trúc xanh bền vững.
Câu chuyện đã dẫn dắt họ đến dưới cội mai từ lúc nào không hay.
“Hãy cùng làm nhé!” Đoan đề nghị và tận tình chỉ cho cô cách trẩy lá mai. Anh hướng dẫn cách luồn tay khéo léo xuống cuống lá, nghe tiếng “tách” nhẹ là được. Phải thực hiện hết sức cẩn trọng để tránh chạm vào những nụ mai bé xíu đang ẩn mình trong kẽ lá, hay làm trầy xước lớp vỏ lụa mỏng manh bên ngoài nụ. Việc trẩy lá mai, tưởng chừng đơn giản, nhưng đòi hỏi một tâm hồn tĩnh lặng mới có thể làm việc hiệu quả.
“Năm nay trời không lạnh mấy, nên cần dừng tưới nước và bón phân để hãm lại sự phát triển của mai. Vào khoảng giữa tháng Chạp, nếu trời trở lạnh, có thể tưới thêm chút nước ấm, quây nilon hoặc treo bóng đèn… làm như vậy, hoa mai sẽ nở đúng dịp Tết.”
“Em cực kỳ yêu hoa, nhưng chưa từng ngắt chúng.”
“Vậy sao, có những đau đớn tồn tại là để hồi sinh…”
Lời nói của Đoan chạm vào tâm can Thỷ như một hạt mầm vừa nứt vỏ. Một thoáng xấu hổ chợt dâng lên khi cô nhận ra sự nông cạn của mình. Ừm, đau đớn quả là để hồi sinh, như phượng hoàng vươn mình từ tro tàn lửa, như côn trùng lột xác để trưởng thành, như cây xanh tróc vỏ để phát triển… tất cả chúng đều lớn lên từ những trải nghiệm ấy.
“Tôi rất yêu thích mai rừng miền Trung, sức chịu đựng của nó thật phi thường. Tôi dự tính sẽ trồng thêm vài gốc nữa, chỉ vài năm thôi là sẽ có một vườn mai rực rỡ.”
Từng nắm lá rời tay Đoan, rơi xuống tạo thành một thảm xanh rì dưới chân. Một sắc xanh ngập tràn tầm mắt Thỷ: những ngọn đồi phủ kín keo tràm, hồ nước biếc trong veo và đường chân trời xanh thẳm đến vô cùng. Một thứ dung dịch lỏng màu xanh biếc sóng sánh bao bọc và cuốn lấy cô. Mất phương hướng. Cô đang chìm sâu trong vực thẳm của tuyệt vọng hay đang vút cao trên đỉnh điểm của sự ngông cuồng kiêu hãnh? Đây là đâu? Sao lại giống như đang ở vùng cực quang trên sa mạc, hay một dòng tam muội đang chảy tuôn từ đỉnh đầu, lan dọc theo cột sống. Cô quẫy đạp. Vẫy vùng. Ngộp thở. Cô muốn hét lên nhưng miệng đông cứng lại. Thỷ cảm nhận mình đang trôi nổi bồng bềnh, không trọng lượng giữa dung môi lỏng xanh ấy. Và một lúc sau, một sức mạnh vô hình nào đó đã đánh bật cô trở về trên đỉnh đồi lộng gió, mang theo một sự thư thái khó tả khi ngắm nhìn những con dúi lao đi vun vút như mũi tên trên mặt nước.
Trên đỉnh đồi, cây mai trút lá từng đợt, những chiếc lá tự già đi và rơi rụng theo quy luật tự nhiên. Dù mai nở sớm hay nở muộn, Thỷ đều cảm thấy vô cùng thích thú trước sự bất quy tắc ấy. Dưới cội mai cổ thụ này, cô đã chôn giấu một bí mật riêng mình. Một giọt buồn lơ lửng, sắc màu ruby, hóa thành hình hài len lỏi vào từng giấc mơ. Giọt nước mắt xanh trên từng phiến lá và nụ cười rạng rỡ trên từng cánh mai vàng. Hạnh phúc và đau khổ, cứ thế đan xen.
“Đi ngay đi!” – lời cha Thỷ thốt ra khi túi quần áo của cô bị đẩy ra sân. “Khi nào nghĩ thông thì hẵng về!” – những lời ấy vẫn như vết cứa trong tim, vang vọng mỗi đêm. Hơn một tháng nữa là tròn hai năm Thỷ rời ngôi nhà nhỏ. Cô không hề hối hận về những quyết định của mình. Giờ đây, ngọn đồi Thỷ thuê đã e ấp những nụ mai dáng tim sen. Sẽ nhanh thôi, cây mai này sẽ khoe sắc vàng rực rỡ khắp ngọn đồi. Và những luống hoa cải cũng vậy. Sắc vàng ngút ngàn tầm mắt. Vàng hơn cả nắng. Ấm áp. Thơm nồng.
Dưới chân đồi, bóng dáng gia đình Thỷ dần hiện ra. Họ đã “đầu hàng” trước nỗi nhớ nhung con gái khôn nguôi.
Bỗng từ phía xa, Đoan phóng tới trên chiếc xe Win, nhấn ga lấy đà rồi vụt thẳng lên đồi. Những chiếc lá mai còn vương vãi trên con dốc. Thỷ nghĩ rằng qua Tết, hợp đồng thuê đồi hết hạn, cô sẽ rời đi. Nhưng cô chẳng hề hay biết, Đoan đã âm thầm mua lại ngọn đồi này từ lúc nào. Anh dự tính sẽ “vẽ vời” nơi đây thành một khu homestay nghỉ dưỡng độc đáo bên hồ nước.
“Hãy cùng làm nhé?!”
Thỷ ngắm nhìn vầng trán anh lấm tấm mồ hôi, đuôi tóc buộc gọn phía sau toát lên vẻ “nghệ sĩ” rất riêng. Và nụ cười ấy, thật sự ấm áp, khiến cô không khỏi lưu tâm.
Thỷ cùng anh vùi nốt mớ đất còn lại xuống cội mai vừa trồng. Xong xuôi, cả hai cùng hướng mắt ra phía cụm hoa bên hồ nước, nơi đôi chim họng nâu đang say sưa thè chiếc lưỡi dài và mỏng để hút mật.
Truyện ngắn của Trác Diễm
Nguồn: Nguồn bài viết














