Bà mẹ, vốn là người thẳng thắn và luôn tiên phong trong các phong trào của làng, đã khiến con trai Vĩnh bất ngờ khi quyết định hiến một phần đất đai giá trị để xây nhà văn hóa, nối tiếp hành động hiến đất làm đường trước đây. Hành động này xuất phát từ lòng biết ơn và mong muốn đóng góp cho sự phát triển của làng trong công cuộc xây dựng nông thôn mới, truyền cảm hứng cho nhiều hộ gia đình khác cùng tham gia. Cùng lúc đó, người cha vắng mặt lâu năm của Vĩnh bất ngờ trở về, và Vĩnh dần hiểu ra những lý do sâu xa đằng sau việc cha mẹ chia ly, cũng như tình nghĩa làng xóm đã cưu mang gia đình anh trong lúc khó khăn. Chứng kiến sự thay đổi tích cực của quê hương và tấm lòng bao dung của mẹ, Vĩnh quyết định từ bỏ cuộc sống thành phố để trở về quê hương, cống hiến sức trẻ và trí tuệ của mình cho sự phát triển của làng.
QTO – Thuở ấu thơ, Vĩnh thường ngại ngùng trước giọng nói lớn cùng sự xuất hiện đầy sôi nổi của mẹ ở chốn đông người, luôn tạo nên không khí rộn ràng, náo nhiệt. Mẹ nói chuyện bình thường mà như thể sắp sửa xảy ra tranh chấp. Mới đây, trước khi đưa ra quyết định, mẹ đã gọi điện hỏi ý Vĩnh: nếu mẹ hiến một phần đất cho làng để xây nhà văn hóa thì ý Vĩnh thế nào? Vĩnh ngạc nhiên, bởi từ nhỏ đến lớn đây dường như là lần đầu tiên mẹ hỏi ý kiến anh một cách trực tiếp và thẳng thắn đến vậy. Đây không phải chuyện nhỏ, việc hiến đất giữa thời buổi này nghe thật khó tin. Đất đai đang tăng giá, Vĩnh từng nghe bạn bè xôn xao rằng giờ có tiền cũng khó mua đất ở quê, giới môi giới bất động sản ngày nào cũng lảng vảng quanh xóm gạ gẫm bán đất. Mẹ nói nhà cửa đất đai sau này là của Vĩnh, mẹ mất cũng không thể mang theo được. Mặc dù đất đai hiện có giá trị, bán cũng được một khoản tiền không nhỏ, nhưng xã đang chủ trương xây dựng nông thôn mới, quá trình này đã thay đổi bộ mặt của làng, giờ chỉ còn thiếu tiêu chí một nhà văn hóa khang trang. Vĩnh cười trêu mẹ nắm vững chủ trương quá, anh bảo tùy mẹ, mẹ quyết định gì anh cũng ủng hộ, nhưng anh hỏi nhỏ mẹ không tiếc sao. Mẹ cười hiền, đáp rằng làng đã luôn bao dung với mẹ con mình, vậy thì tiếc gì chứ.
![]() ![]() |
| Minh họa: H.H |
Khi trưởng thôn thông báo, mẹ là người đầu tiên ký giấy hiến đất xây nhà văn hóa, cả xóm đã xôn xao. Mấy hôm nay, mấy người môi giới đất đai đi về ngó nghiêng, đất đợt này lại tăng giá mà hiến đất cho xã, chỗ đó bán chắc cũng được nửa tỉ bạc chứ không phải ít. Cả xóm bàn luận sôi nổi, ngã ba quán mụ Vui thường ngày đã đông nay còn nhộn nhịp hơn. Cánh đàn ông, đàn bà tụ tập bàn chuyện xây nhà văn hóa.
Thấy mẹ về, họ gọi mẹ vào, mỗi người túm lại hỏi một câu.
– Chị không tiếc à? – Mụ Vui lên tiếng.
– Như tôi nói trước đây rồi đó, có đường làng khang trang thì mình đỡ vất vả, con nít đi học thuận lợi, người lớn buôn bán dễ dàng, nửa đêm không may ai đau ốm cũng chạy đi viện nhanh. Giờ có nhà văn hóa thì xã đạt chuẩn, nay mai huyện đạt chuẩn, khi đó đất đai càng có giá. Vả lại, tiền bạc là vô hạn, khó lòng thỏa mãn đủ.
Mẹ nói lớn tiếng, rõ ràng để giải thích cho đám đông đang bàn tán xôn xao.
– Phong trào gì cũng vậy, có người tiên phong thì sẽ dễ dàng, thuận lợi hơn. Chị luôn là người tiên phong trong mọi công cuộc đổi mới của làng – tiếng một ông chú từng trêu đùa mẹ lên tiếng – Tôi thực sự khâm phục chị lắm – chú nói thêm.
Vĩnh là con nhưng cũng vô cùng kính trọng mẹ. Hai năm trước, mẹ cũng khiến cả xã ngạc nhiên khi hiến đất ruộng để làm đường. Nhờ tấm lòng rộng lượng của mẹ, thêm bốn hộ gia đình đã đồng thuận hiến đất ruộng để mở rộng đường. Bây giờ không ai nghĩ mẹ lại tiếp tục hiến đất thổ cư. Trong cuộc họp gần nhất, trưởng thôn vui vẻ thông báo đã có thêm hai hộ gia đình đăng ký hiến đất để xây nhà văn hóa. Nay mai dự án sẽ sớm bắt đầu và cần sự đồng lòng góp sức của đông đảo bà con dân làng.
Bây giờ, mỗi tối khi gọi điện thoại nói chuyện, mẹ quay cho Vĩnh thấy cảnh các dì, các mệ đang nhảy dân vũ ở sân nhà văn hóa. Ngày làm việc mệt mỏi dường như tan biến hết, tối tối chị em gặp gỡ nhau chuyện trò, nhảy múa thấy tâm trạng phấn khởi, sức khỏe dồi dào, đi xong về ngủ ngon. Sân nhà văn hóa rộng rãi, chỗ thì người lớn nhảy múa, chỗ con nít chạy chơi, chỗ thì thanh niên đánh cầu lông. Nghe tiếng mẹ cười sảng khoái, bà con chòm xóm vui vẻ đoàn kết mà Vĩnh cũng cảm thấy niềm vui lan tỏa.
Mẹ hỏi cuối tuần này Vĩnh về nhà được không. Vĩnh về để đối mặt với một bất ngờ lớn. Một người đàn ông xuất hiện trong nhà. Ông chào Vĩnh, tự nhiên xưng là ba. Mẹ không hề giải thích gì, như thể muốn để hai người đàn ông trưởng thành tự trao đổi và thấu hiểu lẫn nhau. Câu đầu tiên Vĩnh hỏi ông thật tình rất trẻ con:
– Do mẹ dữ quá nên ba bỏ đi phải không?
Ông cười, nói giọng nam lơ lớ:
– Đâu có, mẹ con hiền khô, dễ thương hết sức mà. Là ba luôn nuôi chí lớn với cuộc sống phiêu bạt, ba muốn bôn ba đây đó làm ăn còn mẹ thì chỉ muốn ở làng.
Lời giải thích thật thiếu thuyết phục và khó chấp nhận, vậy những năm qua sao ba không về thăm con, không phụ mẹ nuôi con. Vĩnh tính truy vấn thêm nhiều điều nhưng nghĩ lại thôi. Vĩnh biết mẹ là người không thể rời xa quê hương. Hồi Vĩnh nói ước mơ mai mốt kiếm thật nhiều tiền rồi mua nhà phố đón mẹ vào ở. Mẹ nói không, con thích ở phố thì ở chứ mẹ ở đây thôi. Mẹ nói tính cách thẳng thắn của mình đi nơi khác ở họ ghét, chỉ có ở đây bà con mới thương. Hóa ra mọi chuyện đâu chỉ có thế, mụ Vui kể năm đó Vĩnh ốm nặng, ba đi làm xa để kiếm tiền chữa bệnh cho Vĩnh nhưng rồi ông cũng bệnh nguy kịch. Ông chủ động rời xa hai mẹ con, bảo mẹ Vĩnh ở nhà kiếm người khác đi. Nửa đêm Vĩnh sốt cao gây co giật, mẹ lấy mâm gõ, vừa gõ vừa hét kêu cứu. Bà con làng xóm chạy sang chở Vĩnh đi cấp cứu kịp thời, hồi đó đường sá gập ghềnh, khó đi, tối tăm, lên tới bệnh viện nghe bác sĩ nói chậm tí là không cứu nổi. Chuyện này là một kỷ niệm đau buồn nên bà con chòm xóm dặn nhau không được nhắc tới trước mặt hai mẹ con Vĩnh, sợ mẹ nhớ tới lại đau lòng, tủi thân. Vĩnh trầm ngâm nghĩ, bảo sao mẹ cứ luôn dặn Vĩnh mình phải luôn mang ơn sâu sắc cộng đồng làng xóm.
– Làng giờ thay đổi quá, đường rộng, sạch đẹp, không còn bùn đất như xưa. Cái cổng làng cũng hoành tráng, đẹp ghê – ba nói không ngừng nghỉ rồi chìa cái ảnh đứng chụp ở cổng làng khoe với Vĩnh. Cuộc trở về của ông nhẹ nhàng, đơn giản và vô tư đến vậy đó.
Đường làng giờ rộng rãi, khoáng đạt, hai bên hoa mười giờ nở rộ, tạo nên khung cảnh nên thơ lắm. Mới đây, có cặp đôi trong làng ra đó chụp ảnh cưới. Nghe nói chú rể công tác bên Đoàn thanh niên, cô dâu thì làm bên phụ nữ, hai người nên duyên vợ chồng từ lúc cùng nhau góp sức làm nên con đường này. Có nhiều chuyện Vĩnh được nghe trong buổi lễ xã đón nhận danh hiệu đạt chuẩn nông thôn mới. Rồi nghe đâu trong công cuộc đóng góp xây nhà văn hóa hôm bữa, ba Vĩnh cũng đem một ít tiền về chung tay. Mẹ hình như chẳng hề oán hờn, trách móc gì, chỉ có lòng Vĩnh vẫn chất chứa bao câu hỏi. Nhưng rồi anh tự nhủ, cứ như người làng mình cũng hay, chẳng truy vấn hay chấp nhặt mấy chuyện cũ, mình là đàn ông, không nên quá bận tâm chuyện nhỏ nhặt nữa. Vĩnh nghĩ đến chuyện sẽ về quê làm việc. Bây giờ tỉnh nhà phát triển, có nhiều cơ hội việc làm, anh cũng muốn cống hiến trí tuệ và sức trẻ của mình cho quê hương. Về nhà gần mẹ, để được đi giữa đường làng thênh thang, mát lành chứ không phải chen lấn trong những tuyến phố chật chội, kẹt xe ở phố. Đời sống rồi sẽ đi lên, tương lai ngày sau sẽ tươi đẹp hơn ngày trước.
Diệu Ái
Nguồn: Nguồn bài viết













