Bài báo kể về Nga, một phụ nữ đối mặt với cuộc hôn nhân tan vỡ và sự ám ảnh về ngoại hình để níu kéo chồng, nhưng được người chủ nhà hàng (người kể chuyện) khuyên nhủ về giá trị bản thân. Đồng thời, bài viết giới thiệu Khánh, một người đàn ông đơn thân trầm tính nhưng đã hy sinh hạnh phúc cá nhân để nuôi con sau bi kịch mất vợ. Người kể chuyện cảm phục sự hy sinh của Khánh và nhận ra những phẩm chất tốt đẹp của Nga qua sự yêu thương động vật và trẻ nhỏ. Vào chiều 30 Tết, Nga và Khánh cùng chăm sóc một chú mèo bị thương, sự kiện này đã kết nối họ và khiến người kể chuyện nhận ra ánh mắt đặc biệt mà Khánh dành cho Nga, gợi mở một khởi đầu mới cho cả hai.
(QBĐT) – Dù đã bước sang tháng 11, tiết trời vẫn vương vấn nét dịu dàng của buổi đầu thu, chỉ se lạnh nhè nhẹ khi màn đêm buông xuống hoặc lúc hừng đông. Ban ngày, nắng vẫn rải rác, mang theo vẻ hanh hao nhưng ngọt ngào đến lạ, đôi khi âu yếm như khúc ru của mẹ.
Cây bàng giữa sân đang chuyển mình, khoác lên mình tấm áo rực rỡ với sắc đỏ hòa quyện cùng sắc xanh, nổi bật giữa nền trời điểm xuyết những vạt mây trắng lãng đãng.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa kính một cách tinh nghịch, tạo nên những dải sáng xiên chéo đầy mê hoặc. Chú mèo khoang nằm lười biếng, vươn mình dài trên tấm thảm cuối hành lang, sau hai vòng lăn tròn lại tiếp tục say giấc.
Chiều nay, không gian nhà hàng yên ắng đến lạ, vắng hẳn bóng khách.
Nga dõi theo chú mèo hồi lâu, rồi khẽ thở dài:
– “Nhiều lúc em chỉ ước được làm mèo, thật sự sung sướng hơn nhiều, chị ạ!”
– “Phải, mèo cũng như con người, có con hưởng phúc như nó” – Tôi hướng ánh mắt về phía chú mèo – “Nhưng em nhìn xem, cả bầy mèo hoang bên công trường kia vẫn ngày ngày tranh giành, cắn xé nhau từng miếng ăn đấy thôi!”
Nga lặng lẽ cúi đầu. Tôi hiểu rằng Nga mượn hình ảnh chú mèo chỉ để giãi bày nỗi lòng ẩn sâu. Em mở điện thoại, cho tôi xem một tấm ảnh.
– “Có người khuyên em dùng sản phẩm này để trị nám. Chị xem giúp em liệu có nên dùng không ạ?”
Đó là một sản phẩm thuộc liệu pháp “peel da”, tức là lột da bằng phương pháp hóa học. Sau khi xem xét, tôi hỏi thêm:
– “Họ có hướng dẫn em sử dụng thêm sản phẩm nào sau liệu trình peel không?”
Nga tiếp tục lướt điện thoại:
– “Dạ không ạ. Họ chỉ bảo là sau khi peel, da sẽ căng bóng mịn màng như da em bé. Em cũng đã tìm hiểu trên Google và thấy thông tin tương tự. Em cần điều trị nám sớm, vì Tết này chồng em về chị ạ.”
Tôi khẽ thở dài:
– “Chắc em lại nghe theo lời tư vấn thiếu chuyên sâu của những người bán hàng tạp hóa ở chợ huyện đúng không? Chị nói qua để em cân nhắc kỹ lưỡng, tránh sử dụng mỹ phẩm khi chưa hiểu rõ. Sau khi lột, làn da sẽ rất yếu, em cần phải đầu tư thêm các sản phẩm tái tạo và phục hồi chuyên biệt, điều này cũng đòi hỏi một khoản chi phí nhất định đấy!”
Đúng lúc đó, một nhóm khách bước vào. Tôi vỗ nhẹ vào vai Nga, nói khẽ:
– “Chúng ta hãy tập trung vào công việc trước đã, mọi chuyện khác chị em mình sẽ bàn sau nhé. Là phụ nữ, ai cũng muốn mình đẹp. Nhưng em hãy nhớ rằng, một người chồng tốt sẽ không quá đặt nặng chuyện vợ mình đẹp hay xấu, người như thế mới thực sự đáng để trân trọng. Chị sẽ giúp em điều trị nám, không phải để níu kéo chồng mà để em tìm lại niềm yêu đời và yêu bản thân mình hơn.”
Chú mèo nghe tiếng động cũng uể oải vươn mình, rồi thong thả bước ra sân, nơi những chiếc lá bàng đã lìa cành, cong queo và xào xạc. Chồng Nga đi xuất khẩu lao động, rồi những tin đồn về việc anh ta có người phụ nữ khác bắt đầu lan truyền. Nga như chết lặng. Cô tìm đến việc xăm mày, nhuộm tóc. Đôi lông mày đen sì như hai vệt mực tàu ngang trán. Mái tóc vàng cháy, khô xơ như tổ chim hoang phế. Và giờ đây là khuôn mặt. Suốt ngày quanh quẩn nơi gian bếp, cộng thêm việc bỏ bê chăm sóc da và không dùng kem chống nắng, làn da của Nga xuất hiện những mảng nám nâu sạm, khô sần và đầy nếp nhăn.
![]() |
Tôi dành thời gian cùng Nga lựa chọn những sản phẩm trị nám phù hợp, đồng thời hướng dẫn em các bước bảo vệ và dưỡng tóc chuyên sâu. Làn tóc và làn da của con người cũng như cây cối, nếu được chăm sóc đúng cách sẽ trở nên mượt mà, tươi trẻ. Là phụ nữ, không nên thờ ơ với bản thân mình, không phải vì bất kỳ ai khác mà chính là vì nụ cười rạng rỡ của mình mỗi khi soi gương.
Chồng Nga trở về trước Tết, sớm hơn dự kiến mà Nga nhận được, và sớm hơn cả khi Nga kịp hoàn thiện vẻ ngoài của mình. Anh ta về để hoàn tất thủ tục ly hôn, nhằm kết hôn với người phụ nữ khác.
– “Anh ấy không thèm nhìn mặt em dù chỉ một lần, chị ạ. Đàn ông ai cũng tệ bạc như thế sao chị?” – Nga ôm mặt khóc nức nở. Hôm nay, cô liên tiếp làm hỏng hai món ăn của khách, và khi tôi định trách mắng thì em đã bật thốt lên những lời đó.
Tôi hướng tầm mắt ra gốc bàng, nơi Khánh đang ngồi đùa giỡn với chú mèo vừa tỉnh giấc. Tôi khẽ hất mặt về phía đó:
– “Không nên vì một vài cá nhân mà vơ đũa cả nắm, quy kết cho toàn bộ. Đàn ông cũng như đàn bà, đều có người tốt kẻ xấu. Em cũng chẳng cần lãng phí cảm xúc cho người không xứng đáng. Nhớ kỹ nhé! Hôm nay chị cho em nghỉ sớm đó. Về thành phố, ghé tiệm chị giới thiệu để chỉnh sửa lại hàng lông mày đi.”
Mưa lất phất bay trong làn gió lạnh se sắt cuối năm. Cây bàng đã hoàn thành sứ mệnh trút lá, thản nhiên phô bày khung xương trần trụi giữa tiết đông lạnh giá. Khánh trở về từ miền Nam sau “cơn bão” Covid-19 năm nào, và một quản lý nhà hàng 5 sao đã chấp nhận đầu quân cho nhà hàng nhỏ, khiêm nhường của tôi giữa trung tâm huyện lỵ.
Trong căn nhà cổ do cha mẹ để lại, Khánh cùng cậu con trai lớp 7 duy trì một nếp sống khá ngăn nắp. Sự ngăn nắp ấy có lẽ được hình thành từ việc thiếu vắng bóng dáng phụ nữ trong một thời gian dài. Tại huyện này, dòng họ Khánh khá nổi tiếng, nên những lời đồn thổi về các thành viên, dù bằng cách này hay cách khác, vẫn luôn lan truyền. Tin đồn thường chắp vá, thiếu căn cứ. Tôi từng nghe đồn Khánh là người khá đào hoa, nhiều phụ nữ mong muốn gửi gắm tình cảm cho anh, nhưng Khánh luôn giữ thái độ lững lờ như bèo trôi sông, không muốn làm mất lòng ai, cũng không muốn gieo hy vọng cho bất cứ ai. Tuy nhiên, kể từ ngày làm việc cho tôi, tôi nhận thấy Khánh là người sống khép kín và cực kỳ nghiêm túc, hoàn toàn khác xa với những lời đồn thổi.
Khánh đổ bệnh, và chính chuyến thăm của tôi đã giúp anh cởi mở lòng mình.
– “Thằng Minh nhà em mồ côi mẹ ngay từ khi chào đời, chị ạ. Cô ấy ra đi vì băng huyết. Giữa hàng trăm ca, cái xác suất nghiệt ngã lại rơi trúng gia đình em. Em một mình nuôi con từ đó đến giờ. Bao nhiêu mối tình đến rồi lại đi, em không dám bước thêm bước nữa vì e rằng người phụ nữ ấy sẽ không đủ tình yêu thương dành cho Minh.”
Lắng nghe, tôi cảm nhận một nỗi nghẹn ngào, một niềm thương xót xen lẫn sự cảm phục dâng trào trong lòng. Dù là đàn ông hay đàn bà, có mấy ai sẵn lòng hy sinh hạnh phúc cá nhân để vì con như Khánh? Tôi từng xem một bộ phim khoa học về loài cá chỉ vàng ở thung lũng Amazon. Vào mùa sinh sản, để duy trì nòi giống thành công, cá bố và cá mẹ phải tìm những phiến lá nổi hờ trên mặt nước. Cả hai cùng nhảy lên, sao cho trong vài giây ngắn ngủi, cá mẹ bám thành công vào phiến lá và ngay lập tức đẻ trứng, còn cá bố xòe vây gắn chặt vào đám trứng, bắt đầu quá trình trao đổi tình yêu.
Sau khi cả hai rơi xuống, cá mẹ lập tức kết thúc vòng đời. Cá bố ở lại, ngày ngày cần mẫn dùng đuôi khoát nước lên đám trứng. Ba ngày sau, trứng nở, từng chú cá con bé xíu như sợi chỉ lần lượt rơi xuống mặt nước, bắt đầu một vòng đời mới. Tôi đã xem đi xem lại đoạn phim đó, tự hỏi sao có loài vật lại sẵn sàng đánh đổi mạng sống một cách khắc nghiệt đến vậy để duy trì nòi giống. Giờ đây, nghe câu chuyện của Khánh, tôi nhận thấy sự hy sinh ấy cũng chẳng khác là bao, ngay cả trong việc đơn độc nuôi con cũng vậy.
Nga ngừng bặt lời sau cái hất đầu của tôi, em đưa tay áo quệt ngang dòng nước mắt:
– “Đàn ông như thế giờ đã tuyệt chủng rồi, chị ơi!”
Có lẽ trong khoảnh khắc tổn thương sâu sắc, Nga đã buông những lời cay đắng. Hàng ngày, khi đưa con đến trường, tôi vẫn chứng kiến không ít những ông bố bịn rịn chia tay con trước cổng. Hay tại các khoa sản ở bệnh viện lớn, hình ảnh những ông bố trẻ thức đêm cùng vợ chăm sóc đứa con mới chào đời không hề hiếm. Những người đàn ông yêu thương con say mê đến vậy, tôi tin họ không thể là người tệ bạc.
Giữa rất nhiều nhân viên, vì sao tôi lại quý mến Nga nhất? Tôi nhận thấy ở em một sự trìu mến đặc biệt dành cho những chú chó, mèo trong quán. Tôi thấy niềm say sưa, yêu thương của em khi nựng nịu những đứa trẻ theo cha mẹ đến dùng bữa. Tôi thấy em có nét tương đồng với tôi: coi tất cả trẻ em trên thế gian này là những sinh linh cần được yêu thương và nâng niu, không phải là đối tượng để đùa giỡn khi vui hay trút giận lúc bực mình. Những người phụ nữ như vậy thường thà chịu tổn thương từ người khác chứ không bao giờ nỡ làm đau ai. Tôi vẫn thường lắng nghe em kể về con mình với đôi mắt long lanh, tràn đầy kiêu hãnh, khiến tôi cũng vui lây. Liệu Khánh có giống tôi, nhận ra nét đẹp ấy ở Nga trong những khoảnh khắc đó?
Những ngày cuối năm trôi qua thật vội vã. Nhà hàng của tôi hoạt động ngày đêm cũng không thể đáp ứng hết các đơn đặt hàng cho những buổi liên hoan tất niên. Không gian thiếu đi những cuộc trò chuyện, đến cả việc nhìn vào mắt nhau để cảm nhận sự hiện diện của đối phương cũng bị sự bận rộn cuốn trôi.
Chiều 30 Tết, tôi quyết định đóng cửa nhà hàng để toàn thể nhân viên về nhà đón xuân. Dưới gốc bàng trước sân, hai nhân viên mà tôi luôn để tâm nhất lại có một hành động rất lạ: Họ cùng nhau quét lá. Kỳ thực, đó là những lớp lá úa rụng từ vô vàn mắt lá. Mải mê công việc, giờ đây tôi mới nhận ra cây bàng đã khoác lên mình tấm áo mới từ lúc nào không hay. Những chiếc lá non nõn, mỏng mềm như lụa đang rung rinh giữa nền trời bàng bạc mây phủ. Công việc này vốn thuộc về nhân viên bảo vệ, nhưng sao chiều nay lại… ?
– “Chị ơi! Con mèo mất tích rồi ạ, anh bảo vệ nghe tin có con vật dính bẫy bên công trường nên đã qua đó tìm. Bọn em ở lại chờ tin, nếu nó có mệnh hệ gì thì Tết này mất vui lắm ạ.”
Mắt Nga đỏ hoe. Khánh thì quay mặt đi hướng khác. Một lúc sau, anh bảo vệ trở về với chú mèo đang rỉ máu trên tay:
– “May mắn là chỉ bị phần mềm thôi, chị ạ!”
Nga vội vàng đỡ lấy chú mèo, vừa mắng yêu:
– “Cho mày chừa cái tội ham chơi nhé!” – Và Nga ngẩng đầu lên, đôi má trắng mịn ửng hồng – “Chị để em mang về chăm sóc nhé, cũng là để mấy đứa trẻ vui, mùng mấy em sẽ mang lên. Em rảnh mà chị!”
Tôi không thể từ chối một lời đề nghị chân thành đến vậy, mặc dù tôi đang băn khoăn không biết sẽ giải thích với lũ trẻ nhà mình ra sao. Nhưng thôi, với một người đáng quý như Nga, tôi muốn để em được vui.
Mưa xuân lất phất bay, đọng trên mái tóc Nga những giọt nước li ti, mái tóc em giờ đây đã đen mượt trở lại. Tôi định quay đi thì bất chợt nhận ra Khánh đang nhìn Nga đầy chăm chú, một ánh nhìn mà tôi chưa từng thấy anh dành cho bất kỳ ai trước đây!
Nguyễn Hương Duyên
Nguồn: Nguồn bài viết













