Mai, một cô gái ngoài ba mươi tuổi kén chọn, đã tìm thấy tình yêu với Thiên, một sĩ quan biên phòng trầm lặng nhưng chu đáo, sau chuyến công tác lên vùng cao. Thiên từng chịu nỗi đau mất vợ do trầm cảm, nhưng sự ấm áp và chân thành của Mai đã dần đánh thức những cảm xúc ngủ quên trong anh. Dù khoảng cách địa lý và điều kiện liên lạc khó khăn ở vùng biên giới hẻo lánh buộc họ phải yêu nhau qua thư tay và những cuộc gọi chập chờn, tình cảm của họ vẫn sâu sắc. Vào dịp cuối năm, bất chấp sự phản đối của cha mẹ và mọi gian khó, Mai quyết định lên biên giới để thăm và tạo bất ngờ cho Thiên, khẳng định tình yêu và sự lựa chọn của mình.
(QBĐT) – Chật cứng hành khách, các tuyến xe nội tỉnh cuối năm ngày càng trở nên quá tải. Hôm nay, Mai thực hiện chuyến đi lên vùng biên. Sau nhiều nỗ lực thuyết phục, cha mẹ cô cuối cùng cũng chấp thuận cho con gái yêu dấu đặt chân đến miền sơn cước xa xôi để thăm người bạn trai mới chỉ vài lần ghé qua nhà.
“Thôi mẹ à, con gái mẹ đã ngoài ba mươi, sợ rằng cứ giữ mãi thì càng lỡ dở duyên phận.” Mai đã nói vậy, dù cha mẹ cô thừa hiểu con gái mình có “ế” hay không. Rất nhiều người từng tìm hiểu Mai, đều là những người đứng đắn, tử tế, nhưng cô chưa từng ưng thuận ai. Với người này, Mai nhận định: “Anh ấy tốt, nhưng lại nặng thói rượu chè.” Với người khác, cô lại thổ lộ: “Anh ấy hội tụ mọi điều, chỉ thiếu mỗi sự quan tâm chân thành đến cha mẹ em.” Đang tìm hiểu đã như vậy, sau này trở thành con rể liệu có chu toàn? Còn có người, Mai thẳng thắn: “Họ chỉ chọn người hợp tuổi để làm ăn, chứ không quan tâm em là người thế nào. Không có tình cảm thì làm sao có thể cùng nhau xây dựng cuộc sống?”…
Thế nhưng, chỉ sau một chuyến công tác lên vùng cao, được Thiên đồng hành và hỗ trợ tác nghiệp vài hôm, Mai đã hoàn toàn xiêu lòng trước chàng sĩ quan biên phòng trầm lặng, ít lời nhưng lại vô cùng tỉ mỉ và chu đáo trong từng cử chỉ nhỏ nhất. Anh kiệm lời, nhưng mỗi khi cất tiếng lại toát lên sự dí dỏm và trí tuệ sâu sắc. Không chỉ vậy, anh còn thể hiện sự ga lăng, lịch thiệp không chỉ riêng với Mai mà với tất cả phụ nữ trong đoàn, một sự chu đáo đáng ngưỡng mộ.
Vào những buổi tối giao lưu, anh ôm đàn và cất tiếng hát. Giọng ca trầm ấm, khỏe khoắn cùng vẻ mặt u buồn ấy đã khiến Mai không thể không chú ý. Tìm hiểu mới hay, người vợ quá cố của anh đã ra đi cách đây 5 năm. Chị chọn cách tự vẫn trong cơn trầm cảm mà anh không kịp trở về. Nỗi day dứt và mặc cảm tội lỗi vẫn luôn đeo đẳng Thiên. Trước đây anh từng vui vẻ, hoạt bát bao nhiêu, thì giờ đây anh lại trầm mặc, khép mình bấy nhiêu.
Và rồi Mai xuất hiện, như một tia nắng rạng rỡ. Sự tự tin và ấm áp từ cô đã mang đến cho anh những làn gió tươi mới. Đặc biệt là khi Mai chống cằm, say sưa ngắm nhìn anh hát. Anh đã thoáng bối rối trước ánh mắt dịu dàng, trong veo ấy. Nhưng thật kỳ lạ, ngay sau đó, tiếng hát của anh trở nên du dương hơn, dạt dào cảm xúc khôn cùng. Khoảnh khắc tuyệt vời nhất là khi anh đệm đàn cho Mai hát, một sự ăn ý và hòa quyện đến hoàn hảo. Giây phút ấy, một điều gì đó vô cùng đẹp đẽ đã len lỏi vào mọi ngóc ngách, đánh thức bao cảm xúc ngủ quên trong tâm hồn buồn thảm của anh. Nó khiến trái tim anh bắt đầu lỗi nhịp.
Khó ai có thể tin được, một nơi chỉ cách trung tâm tỉnh lỵ chưa đầy 30km lại hoàn toàn không có sóng Wi-Fi, sóng điện thoại chập chờn đến mức muốn trò chuyện phải cất tiếng thật to. Điều này có lẽ chẳng đáng bận tâm với những cuộc gọi thông thường, nhưng với tình yêu thì thật sự mất đi mọi lãng mạn, thậm chí là xấu hổ. Thế nhưng, Thiên lại đang đóng quân tại nơi khắc nghiệt ấy, một vùng đất chỉ có thể tiếp cận sau khi vượt qua một con ngầm lởm chởm đá.
![]() |
Nhớ nhung, sự mong chờ giờ đây không còn được thể hiện qua Facebook hay Zalo như cách yêu đương phổ biến của các cặp đôi thời hiện đại. Mỗi ngày chỉ có thể gọi cho nhau một lần, cốt là để nghe được giọng nói của đối phương chứ không trao đổi được nhiều. Thế nên, đành quay lại cách viết thư tay. Thật lạ lùng, Mai không thể ngờ rằng giữa thế kỷ 21, cô lại trở về với phương thức liên lạc từ thuở sinh viên. Ấy là do Mai đã chọn Thiên, một sĩ quan biên phòng đang đóng quân nơi vùng biên giới hẻo lánh.
Chiếc xe bắt đầu tiến vào vùng địa hình hiểm trở với những khúc cua tay áo. Bỗng nhiên, một giọng nói cất lên bâng quơ hỏi Mai: “Lên biên giới thăm chồng phải không cô?” Mai thoáng giật mình. Ồ! Dung mạo của cô đã biểu lộ điều gì mà người ta lại dễ dàng nhận ra đến vậy? Mai đưa mắt nhìn quanh, chẳng thể đoán được ai đang trên đường đi hay trở về. Chỉ thấy sự điềm nhiên trên gương mặt của những hành khách đồng hành. Nhưng điều dễ nhận thấy nhất là không khí Tết đã tràn ngập trong khoang xe. Ai đó bóc gói mứt gừng ra nhóp nhép nhai, mùi gừng cay thoảng nhẹ, lan tỏa trong không gian.
Một chậu quất mini nép mình ở cuối xe, những quả vàng ươm rung rinh chấp chới. Mai lỉnh kỉnh mang theo nào khăn, nào áo mua từ miền xuôi lên cho Thiên. “Mùa này, biên giới lạnh thấu xương em à!”. Nét chữ nghiêng nghiêng trong thư anh như ghì nhẹ vào trái tim đa cảm của Mai. Hóa ra, không phải vì Mai kén chọn, mà bởi số phận đã sắp đặt để Thiên đợi Mai nơi ấy, chốn biên giới xa xôi này. Để hôm nay, trong buổi chiều cuối năm sương giá, Mai không thể kìm nén nỗi nhớ nhung, bất chấp mọi gian khó để lên thăm anh.
“Tết này anh phải trực, ưu tiên cho những anh em có cha mẹ già yếu, con nhỏ dại. Anh một thân một mình, cha mẹ còn khỏe. Thôi thì, Tết xong mình bên nhau cũng được em nhỉ! Anh sẽ về thưa chuyện với cha mẹ em luôn. Cho phép anh nhé! Đợi anh!”. Nét chữ nghiêng nghiêng thì thầm với Mai như thế. Người vợ quá cố của anh, vì mãi không đậu được con mà sinh ra trầm cảm. Anh lại thường xuyên công tác xa, không thể gần gũi vợ thường xuyên, liên lạc thì chập chờn đứt quãng. Cuối cùng, chị đã chọn cách ra đi, để lại trong anh một vũng buồn thăm thẳm.
“Liệu rồi em có như vợ anh không, khi anh cứ biền biệt?” Mai đã òa khóc nức nở khi Thiên hỏi câu ấy, cũng là lúc anh nhận ra mình không thể thiếu Mai và sợ mất cô nhất. Mai không thể cất lời, chỉ vùi khuôn mặt đẫm lệ vào lồng ngực vạm vỡ của anh, nức nở. Thiên không thể biết được, khi ấy lòng Mai đau như xé, cô thương nỗi buồn anh gánh chịu bao năm, thương sự dè dặt của anh khi bắt đầu một mối quan hệ mới. Nhưng Mai không thể thốt ra thành lời. Thiên trở về đơn vị mang theo nỗi buồn thắc thỏm vì chưa có được câu trả lời trọn vẹn.
Thì đây, chuyến đi này chính là câu trả lời của Mai. Dù chưa cưới hỏi, dù Thiên chưa có lời chính thức với cha mẹ cô. Nhưng “Con đã trưởng thành, con biết rõ mình nên làm gì là đúng, cha mẹ đừng quá lo lắng.” Cha mẹ Mai buộc phải chấp thuận cho cô con gái bướng bỉnh lặn lội lên non, chấp nhận một đêm giao thừa đầu tiên vắng bóng con. Dù sao thì Mai sớm muộn cũng phải lấy chồng, cha mẹ cũng phải dần làm quen với sự thiếu vắng ấy thôi.
Kể từ hôm đó, Thiên không còn gọi điện về nữa, điện thoại im lìm, có lẽ anh đã giận. Mai cũng không thông báo cho Thiên về chuyến viếng thăm bất ngờ này. Lỡ anh đi tuần tra cột mốc biên giới mấy ngày mới về thì sao nhỉ? Bỗng nhiên, Mai hốt hoảng. Cô sẽ làm gì nếu anh không có ở đó? Sắp đến nơi rồi, chỉ còn một đoạn đường nữa thôi. Đâu đó cuối xe, một giai điệu cất lên: “Em ơi có nơi nào đẹp hơn/Chiều biên giới khi mùa đào hoa nở/Khi mùa sở ra cây/…”.
Mai nhìn ra bên đường, đào rừng đã bắt đầu bung cánh. Những bông đào phai mỏng manh, reo vui trong ánh chiều tà dần chuyển sẫm. Núi non cũng thẫm màu hơn trong màn sương giá đang lan tỏa. Mai cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ thường. Ừ! Nếu không gặp được anh, Mai sẽ kiên nhẫn đợi anh về. Dù không đợi được, cô cũng sẽ gửi lại những món quà nơi đây. Anh về, chắc chắn sẽ cảm nhận được hơi ấm của Mai thôi.
Điện thoại bất chợt đổ chuông, là Thiên. “Giữ ấm em nhé! Xong Tết anh sẽ về.” Mai ngắt máy, lòng ngập tràn niềm vui sướng khi biết chắc anh vẫn đang ở đơn vị. Nhưng Mai vẫn giữ kín, không nói với anh: Tết này, Mai lên biên giới!
Nguyễn Hương Duyên
Nguồn: Nguồn bài viết















