Quảng Bình: Có những 20.11 niềm vui không trọn vẹn

    24

    Đó là những chia sẻ đầy day dứt của nhiều thầy cô vùng lưu vực sông Gianh ở Tuyên Hóa (Quảng Bình) về học trò mình trong ngày vui 20.11.

    Cô Đoàn Thị Minh, Hiệu trưởng Trường Tiểu học Cao Quảng, Tuyên Hóa, Quảng Bình là người gắn bó với nghề “gõ đầu trẻ” từ gần hơn 30 năm nay. Tốt nghiệp Trường Trung cấp Sư phạm Đông Hà (lúc đó còn thuộc tỉnh Bình Trị Thiên), sự nghiệp trồng người của cô Minh gắn bó với những nơi khó khăn nhất của miền núi Quảng Bình là Phong Hóa (28 năm), trước đó là Minh Hóa, Đồng Hóa…

    anhcominh_genv

    Từ tháng 9.2016 cô Minh về Cao Quảng. Chưa kịp hoàn hồn bởi đường sá gian nan hiểm trở thì đã xanh mặt cùng các thầy cô trong trường lo chống lũ. Cô Minh kể: “Hôm lũ về, tôi với cô Lý (một giáo viên trong trường) lên bến đò sang Phú Ninh. Nước dâng cao, chảy xiết, nên người dân không dám chèo đò. Bên kia bờ là mấy em học sinh của trường đang tuyệt vọng nhìn sang. Tôi nhìn các em mà chảy nước mắt. Các em nghỉ học mất một tuần. Khi nước rút thì chúng tôi động viên phụ huynh Phú Ninh cho các con sang bên này ở trọ để còn đi học, đợi bao giờ hết hẳn lũ thì về”.

    Nhưng điều mà cô Minh ám ảnh hơn cả là cảnh nghèo của các học trò. Cả trường có 206 học sinh thì 177 em thuộc hộ nghèo, trong đó gần 20 học sinh gia cảnh cực kỳ khó khăn. Rất nhiều em hoặc là con của mẹ đơn thân, hoặc mồ côi cha. Có em đã mồ côi mẹ, có được người anh lớn trong nhà làm chỗ dựa thì gần đây anh cũng vì một tai nạn mà mất nốt.
    Trong khi đó, bản thân các thầy cô cũng gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống. Trường có 24 người thì quá nửa trong số đó nhà ở xa. Cả tuần các thầy cô sống trong khu nhà công vụ, cuối tuần mới đoàn tụ gia đình. Mà đường đến Cao Quảng thì quá cơ cực. Từ trường sang xã lân cận (Châu Hóa) chỉ khoảng 10 km thôi, nhưng đi xe máy gần cả tiếng đồng hồ mới tới tới do phải vượt một cái đèo hiểm.