Định nghỉ 1 ngày sau khi từ Cà Roòng về nhưng thời tiết báo từ ngày mai là mưa liên tục nhiều ngày, nên 5 giờ sáng gọi cho anh Bảo chủ tịch huyện Lệ Thuỷ, sau đó thì chủ tịch xã Lâm Thuỷ gọi tới liền, được rứa thì bà con mừng lắm anh Vinh ơi, 2 bản khó khăn nhất cả đời sống và đường đi là Eo Bù-Chút Mút và Bãi Đạn nếu được cứu trợ thì mừng lắm anh ạ. 6 giờ sáng gọi anh Tấn Lộc, anh nhé, anh nhé, anh nhé. Thực hiện lời hứa, gọi tiếp cho Bin Bin, cháu đi nữa không/ Dạ có dạ có chú ạ. Lại gọi cho Toan Thay Giao, anh trích tiền công ty MK Smart cộng thêm quỹ bọn anh do mọi người đóng góp đi thêm chuyến này nhé/ Hay quá anh ơi…
Phải thuê xe tải hai cầu, gầm cao.
Từ điểm xuất phát tới Tăng Ký ( trung tâm xã Lâm Thuỷ) đã hơn trăm cây số vòng vèo, eo cua chóng mặt.
Hồ Bùi, chủ tịch mặt trận xã đi xe máy dẫn đường cho chúng tôi vào bản Eo Bù- Chút Mút. Tôi ngồi sau xe máy ông. Tấn Lộc và Bin Bin ngồi…capin xe hàng.
Gần 30 cây số xuyên rừng, ngược dốc, ngược dốc ở mức Chút Mút- tiếng địa phương nghĩa là hết cỡ, tít tận, xa tít mù, cao tít…

Con đường đang thi công dở dang, nhiều chỗ lầy lội, ổ gà, người và xe nhảy lông lốc.
Hồ Bùi nói, đây là đường 10, một nhánh đường chiến lược của đường Hồ Chí Minh thời chống Mỹ. Và khu vực Làng Ho- Tăng Ký- Chút Mút- Bãi Đạn là những địa danh nổi tiếng, nơi tập trung nhiều kho đạn, khí tài quân sự, hậu cần khổng lồ của quân đội chuẩn bị đưa vào chiến trường đánh Mỹ. Nơi đây cũng là trọng điểm bắn phá ác liệt vào bậc nhất của máy bay Mỹ. Sự đùm bọc, yêu thương, giúp đỡ, hy sinh của bà con Vân Kiều ở đây với bộ đội lịch sử khắc nhớ.
Từ đường 10, rẽ qua đường 18 thì tới bản.
Trạm biên phòng Chút Mút đóng ngay trung tâm bản Eo Bù- Chút Mút.
Khi chúng tôi tới, đã có đoàn thiện nguyện của các bạn trẻ Đà Nẵng thông qua Đồn biên phòng làng Ho đang cứu trợ cho bà con.
Các cháu thấy tôi nhận ra liền, chạy ào tới chào, cười, bắt tay, ôm, chú Zinh chú Zinh. Cả nhóm chú cháu theo tập quán của lực lượng “vô công rỗi nghề” chụp với nhau tấm ảnh kỷ niệm để sau này có cái mà nuôi con fây. Cám ơn các cháu về nghĩa cử cứu trợ này cho bà con Chút Mút.
Hàng cứu trợ chúng tôi mang lên theo đúng yêu cầu của bà con: Gạo- Xà phòng giặt- Cá khô- Dầu ăn- Bột canh.


Chia tay Bản Eo Bù- Chút Mút, chúng tôi vội vã trở về trụ sở uỷ ban xã, bà con bản Bãi Đạn đang chờ. Lúc đầu gọi cho trưởng bản Bãi Đạn để cho xe hàng cứu trợ vào bản thì nghe tiếng nói rất to, cán bộ Vinh ơi đừng cho xe vào, biết là đường phải qua 9 khúc suối, khó đi, xe vào thì đỡ bà con nhưng bà con đi bộ còn nhanh hơn xe đi đó, bà con sẽ ra lấy cán bộ nhé, sắp mưa to, cán bộ vào là không ra được đâu, nghe, cán bộ Vinh.
Trao hàng cứu trợ cho bà con ngay sân uỷ ban xã.
Bà con mang gùi, cho hàng vào, đi về luôn, kịp trước cơn mưa lớn đang rình rập.
Chúng tôi chạy ra con suối bên chân đồn biên phòng Làng Ho tiễn bà con, số đi xe máy, số đi bộ, số đi nhờ xe tải chở hàng vào bản.
Lần này, gần 110 hộ của 2 bản khó khăn nhất xã Lâm Thuỷ đã có hàng cứu trợ.Vì trời gần tối, chúng tôi gửi lại cho xã và các chiến sĩ biên phòng 110 suất gạo để nhờ chuyển cho các hộ khó khăn ở các bản khác.
Xong việc, trời tối rất nhanh, trên con đường ngoằn nghèo gấp khúc trở về, mưa bắt đầu xối xả.
Nhưng chắc chắn từ ngày mai, bếp lửa sẽ có thêm mùi cơm mới, tấm lòng của bà con cô bác cả nước gửi lên qua chúng tôi, tấm lòng của cán bộ công nhân viên Công ty MK Smart nhờ chúng tôi…
Có những chuyến đi khó quên.


Quên sao được lời hát của các cô gái Vân Kiều đang cất lên trong vắt và cao vút khi chúng tôi rời bản:
“Nghe tin anh đến lòng em mãi đợi
Nghe tin anh đến tình em mong chờ
Thuốc hút ngon, trầu cau để sẵn
Đón anh tối nay
Em đón đầu đường
Em chờ đầu ngõ
Anh đến mừng khôn xiết
Bối rối muốn ôm anh….”
(Nguồn FB Nguyễn Quang Vinh)














