Nạn nhân chất độc da cam và nỗi đau dai dẳng của họ

3

Bà Trần Thị Dần, ngoài 70 tuổi, tại xã Hiếu Giang, vẫn kiên cường chăm sóc bốn người con trưởng thành mang di chứng nặng nề của chất độc da cam, không thể tự lo cho bản thân. Dù tuổi cao sức yếu, bà Dần vẫn ngày đêm tảo tần lo lắng mọi sinh hoạt cho các con mà chưa từng có một ngày ngơi nghỉ trọn vẹn. Nỗi lo lớn nhất của bà là tương lai của các con khi bà không còn đủ sức khỏe để chăm sóc. Hoàn cảnh gia đình bà nhận được sự quan tâm, hỗ trợ từ Hội Phụ nữ và cộng đồng, nhưng câu chuyện còn là lời nhắc nhở đau đáu về hậu quả kéo dài của chiến tranh. Bài báo nhấn mạnh trách nhiệm của toàn xã hội trong việc chung tay chia sẻ, hỗ trợ các nạn nhân chất độc da cam để họ có thêm niềm tin và không bị bỏ lại phía sau.

QTO – Nơi chốn quê bình yên của xã Hiếu Giang ẩn chứa một câu chuyện đầy xúc động về người mẹ tuổi ngoài thất thập vẫn kiên cường gồng gánh chăm sóc bốn người con mang di chứng nặng nề của chất độc da cam. Suốt những năm tháng tuổi già, mái tóc đã bạc phơ, tấm lưng đã còng, nhưng bà vẫn chưa hề có một ngày được nghỉ ngơi trọn vẹn. Câu chuyện về gia đình bà không chỉ chạm đến trái tim người đọc mà còn là lời nhắc nhở đau đáu về những vết thương chiến tranh vẫn còn hằn sâu qua nhiều thế hệ.

Nghịch lý tuổi già không nghỉ

Con đường tĩnh lặng dẫn vào ngôi nhà cấp bốn giản dị của bà Trần Thị Dần tại thôn Tân Tuyền, xã Hiếu Giang, chứa đựng một không gian riêng biệt. Đây là nơi trú ngụ của người mẹ già cùng bốn người con đều chịu ảnh hưởng nặng nề từ chất độc da cam. Căn nhà luôn bao trùm bởi sự tĩnh lặng đặc biệt, thỉnh thoảng chỉ có tiếng gọi khẽ, tiếng bước chân chậm rãi và bóng dáng người mẹ tảo tần, ân cần nhắc nhở từng đứa con uống thuốc, dùng bữa.

Bà Trần Thị Dần đang cho các con ăn - Ảnh: P.T
Bà Trần Thị Dần đang cho các con ăn – Ảnh: P.T

Vợ chồng bà Dần có bảy người con, nhưng nghiệt ngã thay, bốn trong số đó mang di chứng chất độc da cam: Trần Văn Luận (sinh năm 1976), Trần Văn Hoàng (sinh năm 1981), Trần Thị Lũy (sinh năm 1985) và Trần Văn Lãm (sinh năm 1989). Dù đã bước vào tuổi trung niên, cả bốn anh em vẫn hoàn toàn không thể tự đi lại, giao tiếp hay chăm sóc bản thân. Mọi sinh hoạt cá nhân, từ nhỏ nhất, đều hoàn toàn phụ thuộc vào đôi bàn tay tần tảo của người mẹ già.

Ở tuổi ngoài 70, khái niệm “tuổi già” đối với bà Dần dường như bị xóa nhòa, thay vào đó là chuỗi ngày tất bật không ngừng nghỉ từ tinh mơ đến tối mịt. Mỗi bình minh, bà đã thức dậy để chuẩn bị bữa ăn, giặt giũ, dọn dẹp, rồi cẩn trọng lo từng chén cơm, viên thuốc cho các con. Mỗi người con lại có những bệnh trạng riêng: người sức khỏe yếu, người trí tuệ không minh mẫn, người khác lại thường xuyên đau ốm. Tất cả những gánh nặng ấy dồn lên đôi vai và bàn tay gầy guộc của người mẹ.

Hàng chục năm trôi qua, bà Dần gần như chưa từng có một ngày được nghỉ ngơi thực sự. Nỗi lo lớn nhất của bà không phải là tuổi cao sức yếu của bản thân, mà là viễn cảnh một ngày kia không còn đủ sức để chăm sóc các con. Nhìn các con lần lượt bước vào tuổi trung niên mà vẫn không thể tự lo cho mình, ánh mắt người mẹ lại đượm buồn và trĩu nặng.

“Tôi đã già rồi, nhiều lúc đau lưng, mỏi gối nhưng vẫn phải cố gắng vượt qua. Chỉ mong sao còn đủ sức khỏe để chăm sóc các con thêm được ngày nào hay ngày ấy. Điều tôi lo sợ nhất là sau này mình mất đi, các con sẽ không biết nương tựa vào ai”, bà Dần nghẹn ngào chia sẻ.

Sức mạnh của sự sẻ chia

Trong nhiều năm qua, hoàn cảnh đặc biệt của gia đình bà Dần luôn nhận được sự quan tâm sâu sắc từ Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) xã Hiếu Giang. Hội thường xuyên thăm hỏi, động viên và tích cực kết nối các nguồn lực hỗ trợ. Bà Nguyễn Thị Hương, Chủ tịch Hội LHPN xã Hiếu Giang, cho biết: “Gia đình bà Dần là một trong những trường hợp đặc biệt khó khăn trên địa bàn. Hội Phụ nữ xã luôn nỗ lực thăm hỏi, động viên, đồng thời vận động hội viên, các nhà hảo tâm và các tổ chức cùng chung tay hỗ trợ nhu yếu phẩm, quà tặng trong các dịp lễ, Tết, cũng như khi gia đình gặp khó khăn đột xuất. Dù những hỗ trợ này không thể bù đắp hết những vất vả mà gia đình phải trải qua, chúng tôi vẫn mong muốn tiếp thêm động lực để bà Dần kiên cường vượt qua mọi thử thách.”

Bà Hoàng Thị Bông, Chi hội trưởng Chi hội Phụ nữ thôn Tân Tuyền, cũng chia sẻ: “Chúng tôi thường xuyên vận động hội viên đến giúp đỡ, chia sẻ phần nào khó khăn với gia đình bà Dần. Điều khiến chúng tôi cảm phục nhất chính là nghị lực phi thường và tình yêu thương vô bờ bến mà người mẹ dành cho các con mình.”

Không chỉ dừng lại ở những phần quà hay sự hỗ trợ vật chất, điều quý giá hơn cả là sự quan tâm, động viên thường xuyên từ cộng đồng dành cho gia đình bà Dần. Mỗi lần cán bộ hội ghé thăm, hàng xóm sang phụ giúp hay các đoàn thiện nguyện đến động viên đều mang đến niềm vui, tiếp thêm nguồn năng lượng tinh thần giúp người mẹ già tiếp tục vượt qua những tháng ngày vất vả, đầy thử thách.

Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, nhưng những hậu quả tàn khốc của chất độc da cam vẫn còn hiện hữu, in hằn trong cuộc sống của biết bao gia đình. Những người mẹ như bà Dần vẫn âm thầm gánh trên vai nỗi đau kéo dài qua nhiều thập kỷ. Họ rất cần sự chung tay của cộng đồng, của các cấp, ngành và những tấm lòng nhân ái để không ai bị bỏ lại phía sau, để những phận đời không may mắn ấy cảm thấy được sẻ chia và không đơn độc.

Đối với bà Dần, hạnh phúc lúc này không phải là điều gì lớn lao, xa vời. Chỉ cần mỗi sáng còn đủ sức thức dậy để nấu cơm cho các con, còn được nhìn thấy các con bình yên bên mình, với bà, đó đã là một ngày thật đáng quý. Bóng dáng người mẹ già cặm cụi giữa căn nhà nhỏ ở thôn Tân Tuyền khiến bất cứ ai từng gặp cũng không khỏi lặng người. Và chính từ những phận đời như thế, chúng ta càng thấy rõ hơn trách nhiệm của toàn xã hội trong việc chăm lo, sẻ chia với những nạn nhân chất độc da cam, để họ có thêm niềm tin và nghị lực vươn lên trong cuộc sống, bất chấp nghịch cảnh.

                                                                   Phương Thiện