Cơn lũ đi qua, một số xã thuộc huyện Tuyên Hoá (Quảng Bình) chỉ còn lại một đống hỗn độn đất đá, rác thải và cả nước mắt của người dân nghèo.
Sáng ngày 2/11, đi sâu vào vùng rốn lũ huyện Tuyên Hoá, Quảng Bình chứng kiến cảnh làng mạc tiêu điều sau nước lũ đi qua. Dân nghèo, sau những ngày đêm chạy lũ đã quay về nhà để lượm lặt những gì còn sót lại.

Trong căn nhà gỗ hai gian, bà Cao Thị Sỹ (SN 1956, trú tại thôn 2 Phúc Tùng, xã Đức Hoá) đưa tay chỉ ngấn nước sau lũ còn in đậm trên những cột nhà bảo: “Lũ triền miên, hết cơn nọ đến cơn kia, chúng tôi chẳng làm được việc gì ngoài việc chạy lũ”.


Con đường độc đạo vào hai thôn Phúc Tùng bị nước lũ cô lập suốt 2 ngày liền.
Ngồi bên mé sông Gianh, anh Đoàn Xuân Quyết (thôn Đồng Lâm, xã Đức Hoá) chưa hết bàng hoàng cho biết, khoảng 2h sáng ngày 1/11, nước từ sông Gianh lên rất nhanh, anh tung cửa ra ngoài thì nước đã dâng đến thềm nhà. Lúc này, anh chỉ kịp vào nhà cõng mẹ già chạy lũ.


Anh Đoàn Xuân Quyết bàng hoàng vì lũ cuốn mất gian nhà bếp.
“Sáng nay nước rút, tôi về dọn dẹp nhà cửa thì gian nhà bếp đã bị nước cuốn trôi từ lúc nào. Khu vườn trồng keo và tràm cũng bị nước cuốn đi hoặc bật gốc. Gia tài chẳng còn gì ngoài ngôi nhà ngói nhỏ nằm bên mép sông”.


Mọi vật dụng có giá trị đều được người dân treo lên nóc nhà.
Người dân xã Đức Hoá cho biết, năm nào người dân nơi đây cũng phải đón vài ba cơn lũ nhưng chưa năm nào lũ lại về liên tục như năm nay. Hàng cứu trợ của đợt lũ lần trước chưa kịp dùng đã vội ngấm nước vì lũ mới…


Cụ bà Hà Thị Liệu cùng cháu dọn dẹp lại nhà cửa sau lũ.




Ngôi nhà tranh của bà Phạm Thị Hoà bị nước lũ làm xê dịch hơn 2m so với nền cũ.
Còn tại rốn lũ Văn Hóa, huyện Tuyên Hóa, rác rưởi chất đầy sân nhà người dân. Ở điểm trường mầm non, nước vẫn chưa rút nên các cô giáo vẫn chưa thể dọn dẹp.


Chị Nguyễn Thị Thủy, thôn Hà Thâu (xã Văn Hoá) cho biết, những ngày qua, may mà có mì tôm cứu trợ của trận lũ trước nên cả nhà không bị đói.


“Nước rút để lại đống rác chất cao gần bằng cả ngôi nhà. Giờ chúng tôi chỉ dọn dẹp qua chứ không làm nổi. Phải chờ bộ đội, công an đến cùng dọn giúp may ra mới xong được”, chị Thủy ngậm ngùi.










