Homestay An Thơ do vợ chồng An và Thơ điều hành tại Khe Sanh đã trở thành điểm đến thu hút, đặc biệt nhờ khả năng giao tiếp tiếng Anh của cô chủ. Điều này giúp homestay chào đón nhiều du khách quốc tế, trong đó có cựu binh Mỹ Wilson. Ông Wilson đã nhận ra Thơ có nhiều nét tương đồng với một cô gái Việt Nam từng cứu mạng mình trong chiến tranh, và kể lại câu chuyện về "mối tình đầu" đầy xúc động. Sự việc này đặc biệt có ý nghĩa với Thơ, người được nhận nuôi và không biết cha mẹ ruột. Mối quan hệ đặc biệt giữa họ vẫn tiếp diễn, với căn phòng ông Wilson từng ở được Thơ đặt tên là "Phòng Ánh trăng."
QTO – Nép mình trên sườn dốc một ngọn đồi tại vùng Khe Sanh đầy hoài niệm, homestay An Thơ hiện lên như một điểm dừng chân độc đáo và lôi cuốn. Mới đi vào hoạt động được ba năm, khu nghỉ dưỡng bình dị này đã nhanh chóng phủ bóng mát rợp, với cỏ hoa đan xen hài hòa, tạo nên không gian thanh bình và thu hút lượng khách lưu trú ổn định.
Hàng ngày, du khách có thể bắt gặp hình ảnh đôi vợ chồng trẻ, chủ nhân homestay, miệt mài chăm sóc khu vườn. Anh tên An, chị tên Thơ, tên homestay được ghép từ chính tên của họ. Câu chuyện tình yêu của cặp đôi này cũng đủ sức khơi gợi sự tò mò và ngưỡng mộ. Thơ là cử nhân ngành Tiếng Anh từ một trường đại học danh tiếng, trong khi An chỉ học hết lớp chín và chọn gắn bó với công việc làm nông. Mặc dù có nhiều cơ hội nghề nghiệp sau khi ra trường, Thơ đã quyết định quay về cùng An vun vén vườn tược, như cô chia sẻ, đó là cách để “tương xứng” với người chồng của mình. Dù sao đi nữa, đó cũng là một sự lựa chọn cá nhân, bởi lẽ, nghề nông, đặc biệt là nghề nông lương thiện, vẫn luôn là một công việc đáng trân trọng.
![]() ![]() |
| Minh họa: Đặng Minh Quý |
Không ít người từng tỏ vẻ tiếc nuối cho bốn năm đèn sách của Thơ. Thế nhưng, thời gian đã chứng minh lựa chọn của cô hoàn toàn có lý và không hề lãng phí. Nhờ khả năng giao tiếp tiếng Anh lưu loát của cô chủ, homestay An Thơ đã trở thành điểm đến yêu thích của rất nhiều du khách quốc tế. Một lần nọ, một du khách người Mỹ, bị thu hút bởi vẻ thân thiện của ngôi nhà, đã ghé vào thăm. Vị khách khoảng bảy mươi tuổi, da trắng hồng, tóc bạc, nói vài câu tiếng Việt bập bõm, tự giới thiệu mình là Wilson, một cựu binh Mỹ từng tham chiến tại Khe Sanh và nay trở về thăm lại chiến trường xưa.
Khoảnh khắc đầu tiên gặp Thơ, vị cựu binh Mỹ thoáng khựng lại. Sau vài câu trò chuyện ngắn ngủi với cô chủ trẻ, ông Wilson bất ngờ quyết định thay đổi lịch trình, không về TP. Hồ Chí Minh trong chiều hôm đó mà sẽ ở lại đây một đêm. Thơ đã sắp xếp cho ông Wilson căn phòng có tầm nhìn đẹp nhất, với hai khung cửa sổ lớn bằng kính trong suốt ở hai phía, nơi du khách có thể phóng tầm mắt bao quát toàn bộ vùng đồi núi rộng lớn một thời là chiến trường khốc liệt, nay đã bạt ngàn màu xanh cây lá. Một số cựu binh Mỹ từng lưu trú tại đây đã chia sẻ với Thơ rằng, khi nghỉ trong căn phòng này, họ có thể hồi tưởng lại quãng thời gian đau thương từ nửa thế kỷ trước, nhưng chỉ cần mở mắt ngẩng đầu lên nhìn thấy màu xanh sự sống, họ lại nhận ra mình may mắn biết bao khi được sống đến ngày hôm nay.
– Cảm ơn cô đã sắp xếp cho tôi một căn phòng đầy ý nghĩa này. Nhưng cô biết không, tôi có một cảm giác rất kỳ lạ khi vừa bước vào đây. À, đúng hơn là khi gặp cô, cô gái trẻ ạ. Vì vậy, xin lỗi, cô có thể dành thời gian cùng tôi một đêm hôm nay không?
Thơ hoàn toàn sững sờ trước lời đề nghị bất ngờ này. Một thoáng nghi hoặc dấy lên, liệu cô có nghe nhầm chăng, một lời mời mập mờ, khó giải thích đến vậy. Nhận thấy vẻ mặt thay đổi của cô chủ, vị cựu binh lúng túng chỉ vào hai chiếc ghế gỗ đặt sẵn trên hiên nhà, vội vã phân trần.
– Ồ, xin lỗi, có lẽ tôi diễn đạt chưa rõ. Ý tôi là, cô có thể ngồi ngắm trăng cùng tôi đêm nay được không, chỉ một lúc thôi cũng được.
Thì ra, vị cựu binh Mỹ cũng am hiểu lịch âm và biết đêm đó là ngày rằm. Một lời đề nghị tinh tế và đầy ý nghĩa như vậy thật khó lòng từ chối.
Đêm trên đồi, gió thoang thoảng mang theo hơi mát lành, tiếng ếch nhái vọng lại từ xa xa. Thơ pha hai tách trà gừng nóng đặt lên bàn. Trăng lên cao, bầu trời trong vắt, cô ngồi trò chuyện với khách nhưng chủ yếu để lắng nghe những câu chuyện từ vị cựu binh Mỹ.
Trong chiến tranh, Wilson từng bị lạc giữa rừng suốt buổi chiều, rồi không may bị rắn cắn, khiến anh không dám tiếp tục di chuyển. Trời chạng vạng tối, Wilson muốn kêu cứu nhưng sợ bị phát hiện, đành nằm yên phó mặc số phận. Dường như vết cắn của rắn độc đã khiến cơ thể anh xuất hiện những dấu hiệu bất thường, rồi dần lịm đi. Trong cơn mệt lả, mắt lờ mờ, Wilson nhìn qua kẽ lá và nhận ra có người đang tiến đến. Anh đánh liều kêu cứu yếu ớt.
– Cô gái ấy đã cứu tôi vào ngày hôm đó. Cô biết cách sơ cứu và tìm một loại lá gì đó vò nát, đắp vào vết thương để giải độc. Khi tôi đã tỉnh táo trở lại, ánh trăng vừa hé sáng khoảng rừng, tôi nhìn thấy khuôn mặt cô gái, thật xinh đẹp và phúc hậu. Tôi xem đó như mối tình đầu của mình, bởi lần đầu tiên trong đời, tôi – một người lính từ bên kia bán cầu đến tham chiến lại rung động trước một cô sơn nữ Việt Nam.
Thơ lặng lẽ lắng nghe Wilson kể chuyện. Là chủ homestay trên vùng đất chiến trường xưa, cô đã nghe vô vàn câu chuyện khách quốc tế ôn lại ký ức, nhưng câu chuyện của Wilson khiến Thơ đặc biệt xúc động và tò mò. Wilson tiếp tục kể, về đêm lạc rừng giữa mùa thu chiến trận, ông và người con gái Việt Nam đã ở bên nhau. Sau một đêm ngủ tại homestay, sáng hôm sau Wilson thức dậy sớm đón bình minh trên đồi thì đã thấy vợ chồng An Thơ đang tưới nước, cắt tỉa những khóm hồng cổ bên vườn. Wilson thong thả bước đến bên Thơ, ông vui vẻ kể về giấc mơ đêm qua, một giấc mộng mị nhưng đẹp đến nao lòng.
An cố tình lảng ra xa một chút để câu chuyện giữa vợ và khách được tự nhiên. Hơn nữa, anh cũng có phần tự ti vì không được học hành nhiều, không biết nói tiếng Anh. Những gì An biết về khách ngoại quốc đều là nhờ Thơ kể lại. Từ xa, An quan sát thấy Thơ thỉnh thoảng mỉm cười nhìn người cựu binh, lúc trò chuyện trông ông thật trẻ trung, pha chút hồn nhiên.
Buổi chiều, trước khi chia tay, Wilson đưa cho Thơ xem một tấm ảnh đen trắng nhỏ xíu nằm gọn trong lòng bàn tay. Dù thời gian đã làm tấm hình có đôi chỗ lấm tấm, nhưng vẫn nhìn rõ gương mặt cô gái, hồn hậu, đáng yêu và thật kỳ lạ, Thơ như thấy chính mình trong bức ảnh đó.
– Thế gian cũng nhiều người giống nhau lắm mà. Chuyện thường tình thôi. Làm chi em phải bồi hồi mất công – An nói, khi vị khách đã rời đi được một lúc, còn Thơ thì vẫn tựa ghế sững sờ.
– Nhưng em không có bất kỳ tấm ảnh nào của mẹ, nên nhìn thấy bức ảnh nhiều nét giống mình như vậy, em cứ tưởng tượng…
Thơ từ nhỏ đã không biết cha mẹ ruột mình là ai. Cô được mẹ nuôi tìm thấy ven đường trong một lần đi chợ sớm rồi mang về chăm sóc như con đẻ. Khi lập nên homestay này, An cũng từng nói với vợ rằng anh sẽ biến nó thành một nơi nổi tiếng, biết đâu đó cũng là cơ hội để cô gặp lại được mẹ ruột của mình.
***
Wilson về nước. Một thời gian sau, vợ chồng Thơ thi thoảng vẫn nhận được một số tiền chuyển từ bên kia bán cầu về. Theo lời Wilson, đó là một chút đóng góp để mua thêm các giống hoa làm đẹp cho homestay. Rồi Thơ còn nhận được quà vào những dịp lễ, Tết và cả ngày lễ tình nhân Valentine. Điều này khiến An cảm thấy không khỏi khó chịu.
Thêm vào đó, thỉnh thoảng những cuộc gọi điện của người cựu binh Mỹ từ bên kia về cho Thơ kéo dài cả giờ đồng hồ. An không rõ họ đã nói với nhau những chuyện gì mà nhiều đến thế. Nhiều khi An hỏi, vợ chỉ cười bảo đó là những cuộc trò chuyện đời thường thôi, “bạn bè” mà, một tình bạn vong niên.
– Nhưng anh nghĩ là hơn cả bạn bè đấy.
Cả hai cùng nhìn nhau cười ý nhị.
Có lần Wilson khuyên Thơ nên đặt tên cho những căn phòng trong khu homestay thay vì những con số vô hồn như bấy lâu nay. Cô thấy ý tưởng này rất hay và đã bàn với An chọn mấy cái tên thật ý nghĩa như phòng Hòa bình, phòng Bồ câu… Riêng căn phòng đẹp nhất mà người cựu binh Wilson từng ở, Thơ quyết định đặt cho nó là phòng Ánh trăng. Dĩ nhiên, cô không tiết lộ bí mật về lý do đặt tên đó cho An biết, vì cô sợ anh lại suy nghĩ lung tung.
Hoàng Công Danh
Nguồn: Nguồn bài viết















